MÌNH ĐÃ LÀM GÌ KHI KHÔNG BIẾT MÌNH THÍCH GÌ?

by Hà Hoét
Lựa chọn điều mình giỏi

Bài viết này thật sự rất dài, nhưng nó giống như một hành trình được mình rút gọn về trải nghiệm của bản thân và bài học mình nhận ra. Hy vọng các bạn cũng sẽ có được động lực khi đọc nó.

Mình cảm thấy dễ chịu với việc gì nhất?

Mình có một đứa em học khá tốt các môn bên xã hội. Bạn ấy thật sự rất có năng khiếu các môn bên này luôn. Điểm luôn rất cao. Mình những tưởng bạn ấy sẽ theo lĩnh vực này nhưng bạn ấy lại lựa chọn bên tự nhiên. Nói chung mình cũng hơi bất ngờ.

Sự việc này làm mình nhớ lại mình của những ngày tháng trước kia. Trước khi mình bước chân chính thức vào con đường viết lách này thì mình đã từng vô cùng bài xích nó. Chuyện phải bắt đầu từ những ngày mình còn ngồi trên ghế nhà trường. Ban đầu mình thật sự không thích học văn, mình nghĩ học văn là học dốt (trời ạ nghĩ vậy luôn). Nhưng mà có tận 8 loại hình trí thông minh cơ mà, chỉ vì chưa đọc nhiều hiểu rộng mà mình có suy nghĩ cố hủ này rất nhiều năm. Và sau đó vô cùng trung thành với nó, nên đường đi của mình cũng lắt léo không kém cạnh.

Bây giờ khi lớn hơn, muốn tìm hiểu và khám phá tiềm năng của bản thân. Chính mình lại nhìn được khá nhiều góc khuất ấn tượng mà mình không để ý tới. Đó chính là những dấu hiệu đó cho thấy mình có khả năng và tiềm năng trong lĩnh vực này. Nhưng quả đắng cũng là quả mà đúng không.

Dấu hiệu đầu tiên mình nhận thấy là khi còn đi học. Và môn văn là môn mình có điểm khá trội, dù học không chăm bằng môn khác. Mình học và nhớ tác phẩm khá nhanh, nội dung cốt truyện hay thơ mình cũng nhớ rất rõ ràng. Quan trọng hơn là những lúc ngồi học văn thì tinh thần mình khá dễ chịu thoải mái và không có bài xích gì cả.

Mình còn nhận thấy là mình có khả năng ghi nhớ khá tốt. Ví dụ nếu mình đọc  một tờ giấy tài liệu nhiều chữ mình sẽ nhớ nhanh hơn là một tờ công thức toán. Nếu tờ giấy đó mình có thể liên tưởng được thành hình ảnh thì còn nhanh hơn. Trong các giờ học mình cũng thích ngồi nghe các môn nhiều chữ ( mấy môn xã hội ý). 

Khi mình chuẩn bị lên đại học, mình hay được nghe là hãy chọn những thứ mà bạn thích. Nhưng lỡ mình không biết mình thích cái gì thì sao? Thật sự nhé, từ không biết gì tới khi biết rõ mình thích gì cũng cần một quãng thời gian khá khá ấy. 

Qua đây mình thấy rằng năng lực tiềm ẩn là những thứ mình chỉ cần chú tâm một chút là mình sẽ làm tốt hơn rất nhiều mà không cần tốn sức và gồng lên như những việc khác. Tức là bạn có thể ngồi lâu hơn, không có tính chống đối hay công kích với nó. Khi bạn quan sát được những điều này thì hãy thử với nó xem

Cũng giống như việc chim non tập bay nếu tập chung vào kỹ năng bay thì nó sẽ bay tốt. Nhưng nếu bắt nó tập bơi thì dù có gồng 10 sức cũng không tốt lên quá nhiều được.

Điều gì đã thúc đẩy mình quyết tâm lựa chọn?

Quá trình từ khi mình còn lơ mơ cho tới khi mình nhận ra được những điều trên là rất dài. Và mình nghĩ chắc hầu hết chúng ta ai cũng vậy cả. Nên bạn cũng đừng lo lắng hay hoang mang quá. Chỉ cần hãy cứ nghiêm túc với chính mình là được.

Sau đó khi học đại học, mình đỡ nhát hơn mình bắt đầu viết bài về truyền cảm hứng rồi kể chuyện trên trang facebook cá nhân. Lượt tương tác nhận về cho một lính mới tương đối khả quan. Mình cho rằng khả quan là vì mình lập hẳn một nick mới, và những người đọc bài và tương tác với bài của mình là người lạ hoàn toàn. Mọi người tương tác khá nhiều nên mình thấy mình cũng có khả năng.

Còn một khía cạnh nữa là liên quan tới tính cách và con số của mình. Đầu tiên là tính đi, mình nói chuyện khá hài hước, có tính gây cười. Mình còn khá năng lượng nữa. Đó là khi mình chưa biết tới thần số học. Sau đó mình biết mình có con số 3 và số 8 trong tên và ngày sinh thì mình hoàn toàn hiểu được rõ tính cách của mình tại sao lại như vậy. 

Một kỹ thuật nữa mình cũng học được trong quá trình học tập và phát triển bản thân. Đó là kỹ thuật “tự kỷ ám thị” mình đã viết 4 dòng chữ vào 1 tờ giấy nhớ và dán nó trong nhà tắm. Bốn dòng đó là:

Tôi là ai?

Tôi sẽ làm gì trong 1 năm tới để hạnh phúc?

Tôi sẽ làm gì trong 5 năm tới để hạnh phúc?

Tôi sẽ làm gì trong 10 năm tới để hạnh phúc?

Lúc viết và dán nó thật ra chỉ theo phong trào như vậy thôi không nghĩ gì nhiều cả. Nhưng vì ngày nào cũng vào nhà tắm vài lần nên nó rất tự nhiên nhìn vào dòng chữ đó. Và mình cũng dán nó được 10 năm rồi. Bạn nghĩ tính thử xem nhé, mỗi ngày vài lần và cứ liên tục như vậy trong 10 năm thì sẽ thế nào. Nên mình nghĩ nó ít nhiều cũng ảnh hưởng tới mình về mặt tiềm thức.

Lúc này, mình nhận ra rằng trong cuộc sống có rất nhiều dấu hiệu báo cho bạn để bạn nhận ra được khả năng tiềm ẩn của bản thân. Nhưng mà thường chúng ta cứ mải chạy miết nên cũng không để ý nhiều tới cảm xúc bên trong.

Lựa chọn điều mình muốn có thực sự dễ không?

Cũng có một câu hỏi được đặt ra là giữa cái mình thích và cái mình không thích thì chọn cái nào? Dễ ợt tất nhiên là chọn cái mình thích rồi đúng không.

Thật ra, nhiều khi đầu mình tính là một đường thẳng đi tới đích nhưng thông thường nó sẽ vòng vòng vài vòng rồi mới tới. Chỉ khi chúng ta có nguồn lực chống lưng ( ví dụ như tài chính hùng hậu để thỏa mãn đam mê, không lo cơm áo gạo tiền thì mới dễ chọn thôi).

Thông thường chúng ta sống ở Việt Nam sẽ được bố mẹ trợ cấp hết đại học, sau đó sẽ phải tự ra đời bươn trải cơm áo gạo tiền đúng không. Nếu bạn quá giỏi và chuyên môn có một công việc tốt thì cũng dễ thở hơn. Nếu bạn nhận ra bạn muốn gì và nỗ lực từ khi còn được trợ cấp thì bạn cũng sẽ nằm trong số những người có lựa chọn tốt hơn khi trợ cấp bị cắt đi.

Nhưng nếu bạn nằm trong phần đã những người còn lại, ra trường rồi vẫn còn hoang mang không hiểu bản thân là gì thì sao? Thì chả làm sao cả. Thật đó vẫn cứ vui vẻ, hướng về trước mà sống thôi. Chỉ cần bạn không từ bỏ bản thân bạn, không coi thường chính nó thì bạn sẽ nhận được hồi đáp xứng đáng. Mình tin là vậy.

Câu chuyện là khi bạn đến tuổi phải tự lo cho bản thân rồi thì bạn phải có được hành động xứng đáng với nó. Là phải lo được cho mình đủ cơm ăn, áo mặc. Cơm áo gạo tiền, ngày 3 bữa là không thể thiếu rồi, dù có chắt chiu tới đâu thì phí sinh hoạt hàng tháng là phải có. Cũng không thể viển vông nghĩ là con muốn này muốn kia, đòi hỏi bố mẹ như lẽ đương nhiên. Thân không lo được mà còn ăn bám như một đứa trẻ to xác thì ai cũng mệt mỏi cả.

Mỗi lần mình đi làm thêm về mệt bở hơi ra rồi lại ngồi hoàn thành rất nhiều dealine bài tập. Mình chỉ có một ước mơ thôi, là lên giường đi ngủ và ước mơ này dễ thực hiện đúng không. Nhưng nếu mình nghĩ tới việc mẹ mình ở nhà gồng mình làm việc hàng ngày kiếm tiềm cho mình đi học, mà mình còn lười và thi lại hay học lại thì mình…. Nên thật ra tính tự giác là bài học cực lớn cho mỗi sinh viên khi xa nhà.

Bởi vì đa phần chúng ta không có nhiều tiền thật ra là nghèo vô cùng khi là sinh viên vừa ra trường. Quan hệ cũng không có nhiều. Buộc lòng chúng ta phải gánh nặng hơn nếu thứ mình thích chưa kiếm ra được thu nhập đủ nuôi bản thân. Nếu mình nghĩ như này thì nhiều khi cũng hơi mệt nhưng mình nghĩ là dù sao đây cũng là một thách thức để mình thử lòng mình. Xem xét rằng mình có thực sự thích nó không, có bằng lòng đánh đổi thời gian tiền bạc cho nó không…. Dù sao con đường nào cũng có khó khăn mà đúng không?

Mình đã làm gì?

Chủ yếu ở giai đoạn này mình cố gắng nuôi dưỡng và làm công tác tư tưởng nhiều hơn. Và thực sự nó cũng không phải là hành động gì to tát đâu. Ban đầu bạn tập quen với nó hàng ngày, đưa nó vào nhẹ nhàng thôi cũng không phải vì nó mà từ bỏ cái gì cả.

Nếu bạn bạn có khả năng viết và bạn thích viết thì chỉ cần viết một vài dòng mỗi ngày thôi. Ngại thì viết vào nhật ký, không thì đăng lên mạng xã hội,… Nó giống như việc bạn đang nóng như điên mà được vào phòng điều hòa mát rượi ấy. Bạn có thấy sảng khoái không? Thì bên trong của bạn cũng sẽ như vậy đó. 

Khi có thói quen này trong cuộc sống, bạn sẽ nhận thấy rõ hai thái cực khác nhau của cảm xúc khi làm 2 việc này. Bạn sẽ có động lực để đặt mục tiêu lớn hơn với điều mình thích mà vẫn duy trì được công việc cũ bình thường. Nhưng kỳ diệu là bạn như được tiêm máu gà, không biết mệt là gì. 

Giai đoạn này mình gọi là nhìn lại và phát triển. Vì bạn thoải mái với cảm giác này, bạn bắt đầu đặt các kỳ vọng khác. Học thêm  các kỹ năng cần thiết để có thể phát triển tốt hơn nữa.  Bạn trở nên rõ ràng hơn với cuộc sống, rằng bạn muốn gì bạn cần làm gì để phấn đấu đạt được nó. Không còn tình trạng mơ màng không biết mình muốn gì nữa.  Bạn sẽ hăng say kiếm tiền nuôi ước mơ của bản thân.

Và chuyển dịch dần dần, từ một sở thích trở thành một công việc mơ ước. Qúa trình chuyển dịch này nhanh chậm tùy thuộc vào hoàn cảnh sống của mỗi người. Nhưng mình tin chắc chắn rằng trong thời gian này, bạn sẽ học được vô cùng nhiều bài học quý giá của cuộc sống. Món quà này tặng bạn là không hề lỗ chút nào đâu. 

Thật sự với những ai mà chạm tay vào được ước mơ, mong muốn của bản thân thì thật sự can đảm vô cùng. Có vô vàn các yếu tố tác động đến chúng ta trên con đường này nên ít ai đi đến tận cùng được.

Nên mình chúc bạn, sẽ nhận được chiếc cup xứng đáng cho nỗ lực kiên trì không ngừng nghỉ của bản thân trong hành trình trưởng thành. 

Xem thêm: Sự hiếu kỳ sẽ được giải đáp nếu bạn đặt mục tiêu đúng.

You may also like

Leave a Comment

Hà Hoét

Hà Hoét

Mong rằng góc nhỏ này sẽ tiếp thêm động lực cho các bạn trở nên tốt hơn mong đợi.

Newsletter

Subscribe my Newsletter for new blog posts, tips & new photos. Let's stay updated!

Recent Posts

-
00:00
00:00
Update Required Flash plugin
-
00:00
00:00